hạn độ
Định nghĩa
- Danh từ:
- Giới hạn, mức độ nhất định: Chỉ một mức độ, một phạm vi đã được xác định hoặc quy định trước, không được vượt quá.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Mọi sự việc đều phải có hạn độ của nó. (Mọi sự việc đều phải có giới hạn của nó.)
- Tiêu tiền cần có hạn độ để tránh lãng phí. (Tiêu tiền cần có mức độ nhất định để tránh lãng phí.)
- Anh ấy làm việc quá sức mà không biết đến hạn độ của bản thân. (Anh ấy làm việc quá sức mà không biết đến giới hạn của bản thân.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "trong hạn độ": trong phạm vi cho phép, trong giới hạn.
- Mọi hoạt động đều phải diễn ra trong hạn độ cho phép. (Mọi hoạt động đều phải diễn ra trong phạm vi cho phép.)
- "vượt quá hạn độ": vượt quá giới hạn cho phép.
- Việc sử dụng nguồn lực đã vượt quá hạn độ quy định. (Việc sử dụng nguồn lực đã vượt quá giới hạn quy định.)
Biến thể và từ gần giống
- Giới hạn (danh từ): Điểm, mức cuối cùng được phép.
- Mức độ (danh từ): Trình độ, phạm vi cao thấp, nhiều ít của sự vật, hiện tượng.
- Phạm vi (danh từ): Khuôn khổ, giới hạn hoạt động hoặc ảnh hưởng.
Từ đồng nghĩa
- Chừng mực: Mức độ vừa phải, hợp lý.
- Mức cho phép: Giới hạn được chấp nhận.
Thành ngữ liên quan
- "Có chừng có mực" / "Biết điều biết độ": Có ý thức về giới hạn, biết kiềm chế và hành xử đúng mực.
- Con người sống ở đời phải biết điều biết độ. (Con người sống ở đời phải biết giới hạn và đúng mực.)